Kinh Bi Hoa dạy rằng: Về thời quá khứ, ngài Quán Thế Âm là thái tử con vua Vô Tránh Niệm. Lúc bấy giờ có Đức Bảo Tạng Như Lai ra đời giáo hóa chúng sinh. Sau vua và thái tử xuất gia, vua Vô Tránh Niệm thành Phật, làm giáo chủ cõi Cực lạc,...
Đây là phước báo đặc biệt của họ khi ý thức thỉnh thoảng câu thông, kết nối được với tàng thức (Thức thứ 8, A-lại-da thấy biết tất cả) mà những người bình thường tâm bị phiền não quấy nhiễu không thể có được.
Nếu tụng niệm mà chú trọng đến hay dở, hơn thua, dẫn đến cạnh tranh thì Thế Tôn gọi đó không khác với ngoại đạo. Hẳn Ngài có thâm ý khi xác quyết mạnh mẽ rằng tụng niệm chẳng phải là pháp thiết yếu của Sa-môn
Trong khi tắm Phật, ngoài việc quán tưởng dòng nước tẩy sạch phiền não của thân tâm, đặc biệt còn quán tưởng đến hai dòng nước ấm-mát của chư thiên, nguyện giữ tâm an nhiên và thanh tịnh trước thuận-nghịch của cuộc sống.
Tổ chức đại hội tế lễ, hiến tế thần linh, cúng dường cho Sa-môn, Bà-la-môn, phổ thí cho người nghèo để cầu thành tựu phước báo cũng như nguyện cầu âm siêu dương thái là tín niệm của Bà-la-môn giáo, là tập tục phổ biến trong xã...
Địa ngục đang diễn ra khắp nơi trên thế giới, chiến tranh, áp bức, bóc lột, tham lam, sân hận, thù oán, bệnh hoạn, hiếp đáp, trộm cắp, giết người, bạo lực, dâm loạn..., đang dày vò hành hạ chúng ta mỗi ngày những nỗi thống khổ đó...